Để Em Còn Được Nói Yêu Anh

Phần 3

TT

Lúc này bố mẹ Khuê đã qua Mỹ định cư khá lâu nên làm được giấy tờ cho Khuê đi Mỹ. Qua Mỹ, Minh Khuê lại bỏ học Medecine, học Engineer vi ngắn ngày hơn và nàng cần việc làm để nuôi con. Cuối cùng rồi Khuê cũng ra trường kỹ sư. Khuê đi làm, cũng quen nhiều người, (đã gặp lại Nhân và chàng đã có vợ , 4 con).

Sao Minh Khuê mãi không yêu được ai, có phải chăng là cái cảm tưỏng buồn tủi của Thúy Ki ều “Ong qua bướm lại đã thừa xấu xa”? Tuc ngữ Pháp có nói “Aide toi, Dieu t’aidera”, "Hãy cứu mình trước khi trời giúp" không phải là sai. Nhưng mà Khuê không thể xông xáo đi kiếm anh chàng hoàng tử để nhốt trong tháp ngà của mình được. Bé Đăng còn nhỏ lắm. Nàng phải vội vã đến đón con ở trường mỗi ngày. Khuê hôn vào đôi má bầu bĩnh của nó mà cảm thấy hối hận vì phải di làm để nó phải dơ bẩn và hôi hám trong daycare. Tiền đâu mà mướn vú nuôi để di "date" cả trăm đô một lần. Bài vở của bé bắt đầu khó. Nàng chạy đầu này đầu kia để cho Đăng được học piano hoặc bơi lội …vân vân và vân vân

Khi bốn mươi, người ta yêu say đắm hơn: gừng càng già thì càng cay. Khuê gặp Dũng khi nghĩ là mình đã hết thời rồi. Lúc đầu nàng nhớ là ghét Dũng lắm vì anh chàng hay nói đùa mà nàng cho là tục tĩu. Dũng lớn hơn nàng nhiều nên bố mẹ cứ lo là Khuê sẽ khổ vì sẽ phải lo cho chồng khi già yếu như đã từng lo cho Trí (dù là Trí chỉ bằng tuổi Khuê). Vì Khuê là "single mom" mà Dũng thì hay tốt bụng, sửa chữa nhà giùm nên càng ngày hai đứa càng gần nhau hơn. Gần rồi, thì nàng mới hiểu được cái tâm hồn nghệ sĩ bất cần đời bị che dấu bởi vẻ đẹp "playboy" đã "xế chiều", sự tốt bụng nhưng giả bộ hững hờ, phách lối của chàng. Dũng là người làm gi cũng "too much". Có những khi hai dứa ngâm bùn cả tuần để đào cái hồ cá. Rồi "khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên", Dũng cứ loay hoay lo chụp hình, sửa ống bơm hồ cá và dạy Khuê làm Photoshop… Với Dũng, tuy mệt thể xác, nhưng một đôi lúc, Khuê thật sự quên hết là đời lắm nhọc nhằn.

Xã hội sao khắt khe quá. Người ta hay tuyên bố lung tung chẳng phải là ghét gì mình nhưng nói cho sướng miệng. "Chúng mày cứ như là anh đi chợ trưa gặp chị bán gạo ế" Thì đằng nào Khuê và Dũng cũng đã là trung niên rồi. Dù rằng hai đứa "act" rất là trẻ trung, yêu đời nhưng dứa nào cũng con cái đùm đề. Khuê có một con thì Dũng có hai. "Anh chơi gấp hai em". Dũng hay âu yếm đùa với Khuê như vậy. Rồi Dũng cứ lo bị hãng thải việc, phải lo cho hai con lên đại học. Nên hai đứa tuy yêu nhau, gặp nhau hoài nhưng không dám hứa hẹn gì vì dều nghĩ là không dám phiền nhau. Khuê đã nhiều lần tự đấu tranh với lòng chán nản của mình để được gần Dũng, cũng như bao nhiêu người đã đấu tranh để được chia tay trong cảnh sẩy đàn, tan nghé. Một ba thím thì cứ nói rít giữa hai hàm răng: "Cháu phải lấy chồng di, chứ người ta lấy đĩ là vợ nhưng không ai lấy vợ làm đĩ" cho rằng việc hai đứa gặp nhau hoài là bất chính. Đến tuổi này thì Khuê không đếm xỉa gì đến những gì người ngoài nói nữa. Nhưng chính nàng, nàng cũng không dám tin tưởng ở Dũng và nàng nếu lấy nhau có được hạnh phúc hay không. Chao ơi, Khuê cảm thấy ghen tức ngấm ngầm mà không diễn tả được khi Dũng rất là tốt với vợ cũ và con của chàng.

Bà vợ cũ của chàng đi xe Jaguard còn chàng thì ọp ẹp với cái xe Toyota cà rịch cà tang 200K "mile". Cửa xe không mở được nữa cho người lái vì cái nắm đã gãy. Dũng cứ phải mở cửa xe bên kia rồi bò qua. Mỗi lần đi chơi chung thì Dũng dùng xe của Khuê. Dũng đã nhường cái xe tương đối khá hơn cho đứa con gái vào đại học. Đôi lúc Khuê uất ức chở Dũng đi sửa xe mà nghĩ thầm là quen anh chàng anh hùng rơm này thật là bực và mất thì giờ quá. Nhà Dũng thì bỏ bê dơ bẩn chứ nhà của vợ con chàng thì ỏ trên đồi, gần hồ. Bà chỉ cần ỏn ẻn mấy tiếng là Dũng chạy qua lót gạch, rửa thảm ngay cho con chàng được sung sướng. Bà không đi làm thật đấy. Bà cứ than là không tiền nhưng xoay sở rất hay để đi Tàu, đi Tây. Chồng cũ lẫn bạn trai ỏ chung không biết là ai cung phụng hoặc lo cho mẹ con bà nhiều hơn. Mình chỉ là kẻ đến sau thôi. Cũng như Hồ Xuân Hương, Khuê đã từng bực tức và uất ức: "Chém cha cái cảnh lấy chồng sau" Khuê tự hỏi nếu nàng không nghề ngỗng như bà vợ cũ của Dũng và không thể sống độc lập về vấn đề tài chánh thì Dũng có muốn quen nàng không?

Đời Khuê đã khổ quá. Tình yêu đầu đời nghĩ cho kỹ, có gì là đáng hãnh diện đâu. Nàng và Nhân tuy yêu nhau cũng ba năm nhưng vì chiến tranh , nếu góp nhặt từng giờ thì chỉ có độ 1 tháng gần nhau. Nhân đã ôm những cô gái khác trong tay, cùng một lúc miệng ba hoa nói yêu nàng. Trí là chồng của riêng nàng, đã cho Khuê một đứa con nhưng thử hỏi chàng có làm chồng lo cho vợ và làm bố nuôi con chưa trước khi vĩnh biệt cõi đời? Thêm vào đó, "tiếng chì, tiếng bấc" của Trí mỉa mai, cay đắng làm cho Khuê càng tin tưởng là chắc mình xấu xa lắm nên bị trời đầy đoạ. Đến khi yêu Dũng thì nàng biết ít nhất là lúc này đừng nên nghĩ ngợi gì nhiều quá để "chết sớm". Khuê vừa di làm ở sở, lại vừa tất tả lo việc trường lớp của con và làm việc nhà. Thằng bé Đăng tuy ngoan mà cũng khá giống bố Trí (hay càu nhàu và lười) nên nàng cũng khá lo.

Tuy bây giờ, Khuê đã tậu được cái nhà nhỏ bé, xinh xinh nhưng nàng vẫn cần đi làm để trả bill thì còn dám "đèo bòng" ai nữa. Khuê đã mất cơ hội được làm hiền mẫu, hiền phụ, "housewife" rồi. Dũng lo cho Đăng cũng nhiều, nào là đón thằng bé giùm khi nàng bận họp trễ, dạy Đăng bơi và dẫn nó đi chơi hè với mẹ. Vì Dũng là anh trưởng trong nhà, đã từng lo cho đàn em 5 đứa và bố mẹ nên rất chín chắn. Chẳng bao giờ chàng than vãn gì về tiền bạc, con cái của anh. Khuê cũng đoán là anh không khá mấy vì gánh nặng của chàng cũng nhiều. Minh Khuê không dám nghĩ có người sẽ lo cho mình và con về vật chất lẫn tinh thần, nhưng đôi lúc nàng cũng muốn được sống trong mộng một chút . Thúy Kiều đã từng kỳ vọng nơi Từ Hải, người tình thứ ba của nàng sau Kim Trọng và Thúc Sinh, khi "gái thuyên quyên gặp được trai anh hùng"

"Money is not the root of evil. The lack of money is the root of evil." nàng nghĩ vậy.