Để Em Còn Được Nói Yêu Anh
Phần 2
TT
Biến cố 75 xảy ra. Nhân theo tàu của mình qua Mỹ, đi học và trở thành Pharmacist. Khuê ở lại với chế độ ngục tù Cộng Sản, đi vượt biên qua Mã lài và Pháp 5 năm sau. Đến Pháp, nàng đi học y khoa ở Necker và quen với Trí học cùng lớp. Nàng không yêu Trí nồng nàn và bồng bột như dã từng yêu Nhân chỉ vì "tim đã rướm máu" và "em cũng không còn bé dại nữa". Vả lại, Trí tuy dễ nhìn nhưng có cái cù lần và cục mịch khi xử sự. Bây giờ, Minh Khuê chỉ muốn an phận và quên đi những anh chàng đẹp trai, hào hoa, phong nhã, lắm cô theo. Nàng dã mệt mỏi quá rồi. Nguời ta thì muốn người đời nhớ mãi, nhưng sao Khuê chỉ muốn người ta quên rằng nàng đã từng là hoa khôi, đã từng học giỏi nhất trường, đã từng có người yêu hải quân Nhân đẹp oai hùng có thể là yêu nàng. Chuyện bãi hôn của nàng với Nhân vẫn là đề tài đàm tiếu cho họ hàng và một đám người vỗ ngực, tự khoe mình là con nhà nho giáo. Trí làm Khuê nhớ dến anh chàng Đoàn Dự trong Lục Mạch Thần Kiếm. Đã Đến lúc nàng phải quên Mộ Dung Công Tử đi để mà xây đắp hạnh phúc "chân thật" với Trí. Hạnh phúc lúc này nàng định nghĩa thật tầm thường : chỉ có nghĩa là không phải ghen và chia xẻ chồng mình với ai. Quen Trí được bốn năm thì hai đứa lấy nhau. Trong vườn hoa Luxembourg, cũng có dôi chim câu thì thầm đâu đó, Trí đã hứa hẹn khi nghe Khuê tâm sự chuyện tình đầu tan vỡ với Nhân: "Hai đứa mình sẽ mở ra một kỷ nguyên mới. Em sẽ quên đi tất cả . Em là người yêu đầu và duy nhất của anh. Hai đứa mình sẽ chỉ biết có nhau và rất là hạnh phúc". Đêm đó, Khuê đã khóc thât nhiều "một giòng sông". Nàng thật sự cầu nguyện hết Chúa rồi Phật (dù là hồi nhỏ học trường dòng Saint Paul, nàng đã từng trốn đi nhà thờ và tránh cầu kinh nhiều lần). Nàng chỉ muốn từ nay quên hết, để xứng đáng với tình yêu của Trí mà nàng đã nghĩ là rất tuyệt vời:
"Từ ngày có em về Nhà mình tràn đầy ánh trăng thề" …
Lấy nhau rồi, Minh Khuê mới thấm thía thế nào là:
"Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời,
Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi"
Tuy Khuê là người tình, vợ duy nhất của đời Trí nhưng Trí không thể hiểu và sống cho tình yêu mà Khuê mong muốn. Trí cứ nghĩ là hai vợ chồng phải làm thật cực, không được tiêu pha gì thì có lúc sẽ có tiền mua nhà trả “cash”. Mộng của anh là có căn nhà ở giữa “L’ile de Saint Louis” khu nhà giàu bên cạnh giòng sông Seine. Sở thích của anh không phải là ra khỏi nhà để đi dạo hoặc nói chuyện như đã từng hứa hẹn mà là ở một mình để chơi “ordinateur”, đỡ phải tốn tiền đổ xăng hoặc tiêu bậy. Trí mê tiền không phải để tiêu mà là để vui sướng nghĩ là mình có tiền..
Ngọc Đăng ra đời. Minh Khuê khi ôm đứa con trai nhỏ, xúc cảm và viết lên nhũng vần thơ sau:
Nhân, Trí, Dũng ba điều mẹ ước,
Mong "cu" Đăng tiến bước thật xa
Trong vòm trời rộng bao la,
Hành trang con chỉ cần ba điều này
Nhân từ, bác ái, thẳng ngay,
Thù thay bằng bạn, oán thay bằng tình
Trí mưu, cơ lược, thông minh,
Văn ôn, võ luyện, thạo tinh binh dùng
Trí mưu thao lược, thạo tinh binh dùng
Dũng sức, can đảm, anh hùng,
Vẫy vùng ngang dọc, lẫy lừng Bùi gia.
(TT)
Ngọc Đăng là niềm vui của Minh Khuê khi mà tình yêu của nàng với Trí đã cạn dần. Cũng như là con bé "Bluebonnet" đối với Rhett Butler khi chàng đã hết yêu Scarlett trong "Gone with the Wind". Trí hết cằn nhằn chuyện tiền bạc thì nhắc đến chuyện của Nhân, người yêu đầu đời của nàng. Minh Khuê đã phải đi làm, nuôi con, lại còn phải lo mọi chuyện trong nhà. "Lời hứa là mình sẽ đi viễn du cũng như trong bài hát "Adventure" bây giờ ở đâu anh?" Khi Khuê bắt đầu vẽ tranh để giải khuây thì Trí nhắc nhở nàng nhớ mang tiền túi riêng eo hẹp để đi mua màu và cọ vẽ, chớ có mà xài tiền "compte" chung của hai người để mà thâm thủng. Trí "đo chai nước mắm, đếm củ dưa hành" quá, làm nhiều khi Minh Khuê không dám mời bạn bè, họ hàng đến nhà vì không biết sẽ phải xử sự ra sao khi chồng mình rất là "mặt xạm, da chì". Trí sợ tiền của gia đình này về tay ai đó.
Hạnh phúc của Khuê và Đăng thật nhỏ nhoi là có một người chồng, nguời bố dù không biết lo gì cho họ, trời cũng lấy đi mất. Trí bị cancer phổi khi mới 32 tuổi. (Chắc có thể vì không được khoẻ mà Trí khó chịu chăng?) Hết chemo, rồi radiation, Khuê lại bỏ học, lo cho chồng và con. Ngày nào, nàng cũng đối dầu với những hình ảnh thật đáng sợ ở Centre de VilleJuif nơi mà Trí chữa cancer: lúc già, lúc bệnh, lúc ngắm nhìn những bệnh nhân trọc đầu, ngồi xe lăn, nửa người nửa ngợm, dở sống dở chết. Trí chửi rủa, lẩm bẩm. Đời sống càng ngục tù hơn. Hai ngày trước khi chàng mất, như là ngọn đèn dầu le lói, bùng lên trước khi tắt, Trí ngồi được dậy, đánh răng, rửa mặt, yêu cầu nàng cho đến một tiệm bán bàn ghế cũ để mua một cái bàn học. Cái bàn thì dán đầy hình vẽ, tuy vững chải, nhưng đã cũ lắm rồi. Trí muốn mua chỉ là để lại gia tài quí báu cho đứa con trai duy nhất. Trí mất đi, Khuê cũng lại khóc "một giòng sông". Nàng khóc cho Ngọc Đăng con nàng, không có được người bố dẫn dắt hơn là khóc cho dời nàng đơn lẻ. Đã từ lâu rồi, có khi nào nàng có được cái vui nghĩ là hai vợ chồng có nhau đâu?
Hôm hạ huyệt, Khuê và Đăng đi chậm chậm sau Trí lần cuối cùng vào nghĩa trang nhỏ ở Noisy-le-Grand (nơi mà hai đúa quen nhau). Trời đã đổ mưa và khóc giùm. Nàng từ đây đã hết nước mắt mà Đăng thì nhỏ quá.
Quand la pluie étalant ses immense trainées
D’une vaste prison imite les barreaux,
Et qu’un peuple muet d’infames araignées
Vient tendre ses filets au fond de nos cerveaux
(Spleen, Charles Baudelaire)