Để Em Còn Được Nói Yêu Anh
Phần 1
TT
Minh Khuê là con gái nhà giàu, xinh xắn, thông minh. Nhưng mà nàng không biết rõ là mình xinh dẹp, thông minh và có bố mẹ giàu. Dưới cái giáo dục không mấy hữu hiệu của Việt Nam, phần đông nguời ta nhìn và nói chuyện bi quan như là "thương cho roi cho vọt", không khen mà hay chê bai, nhạc phản chiến buồn thương thì rên rỉ khắp nơi, nàng thừờng không dám nghĩ dến những kết thúc vui của những cuộc tình. Nàng không dám thụ hưởng. Nàng chỉ được dạy dỗ "Phải làm việc siêng năng và biết hy sinh".
Khuê sanh ở Saigon nhưng trưởng thành ở Việt Nam, vượt biên qua Pháp sống thời trung học và lập nghiệp ở Mỹ. Tư tưởng của nàng có Á Đông và Tây Phương lẫn lộn. Khuê dã từng trùm đầu, chiếu đèn pin đọc truyện dưới chăn. Tây Du Ký, Phong Thần, Chú Tư Cầu, Điệp Viên 007, Người Đẹp Tháp Ngà , truyện chưởng làm nàng mất ngủ. Nàng mê truyện Kiều đủ để bói Kiều. Rồi khi qua Pháp nàng cũng dã từng nghiền ngẫm "Du Haut où Hurle le Vent", "Les Fleurs du Mal". Trái tim nàng sôi sục muốn đòi công bằng cho Jean Valjean, chỉ vì một mẩu bánh mì mà cả đời tù ngục. Khuê đã đỏ mặt tưởng tượng những chuyện "paper book" thật nóng bỏng của "Danielle Steel". Nàng thích thú nghĩ đến Scarlett O’Hara quay tròn chiếc váy đẹp để cua trai. Nàng từng ước mơ có những chuyện tình thật lý tưởng như "Love Story" hoặc "Romeo and Juliet". Nói chung là đời Minh Khuê khổ chỉ vì nàng "là sóng tràn bờ" mà bị con đê xã hội ngăn chận. Nàng thích được vuốt ve, ôm ấp mà vì rời xa gia đình từ nhỏ để đi trọ học nên phải tập lạnh lùng và sống đơn côi. Khuê đã từng mơ mộng yêu đương trên dòng sông Seine thơ mộng rồi lại bừng tỉnh dưới cái nóng cháy da của cát bỏng Texas. Sóng gió xảy ra chỉ vì nàng đã "quá" hiền, con "ngoan" bị ảnh hưởng của gia đình nhiều mà lại có chút nhan sắc. Khuê có nhiều người theo đuổi. Nàng bận rộn trước vì chuyện học hành rồi sau này vì con cái, Khuê không thể mất thì giờ nhiều với ai. Người ta cũng ít có đủ kiên nhẫn mà quen với Khuê lâu. Minh Khuê lại đặt ra cho mình nhiều điều lệ: "Mình là gái không thích quen con trai nhỏ tuổi hơn, không được đi ăn tối, chỉ đi ăn trưa, không quen người dã có bồ rồi…" Khuê lại thông minh đủ để không chịu chấp nhận số mạng hoặc nhịn nhục chuyện bất công dù là "chàng" rất bảnh. Đời Khuê lắm éo le, yêu nhiều lần mà không trọn vẹn, dù là trái tim nàng mong mỏi "Em chỉ có một tình yêu thứ nhất".
Năm mười sáu, Minh Khuê gặp Nhân lúc đó đang học ở trường hải quân Nha Trang tại nhà ông bác. Nàng yêu Nhân ngay như là "phút đầu gặp gỡ, tinh tú quay cuồng" vì chàng trai hải quân hào hùng có "mái tóc bồng bềnh như biển lặng chiều êm" và mắt nhìn thật ấm. Những gì về Nhân, Khuê thấy rất đẹp. Màu áo đại lễ trắng và xanh, cái mũ hải quân và mấy cái khuy vàng Khuê thấy thật oai. Những lần Nhân di xa là Khuê buồn lắm. Khuê viết về tình yêu đầu đời ray rứt khi xa Nhân:
Em sẽ sống cho ngày vui tháng tới
Khi anh về cùng nắng mới đùa vui
Đến bên em chia xẻ những ngọt bùi
Cho lo sợ đẩy lùi vào bóng tối
Cho qua đi những đêm dài tiếp nối
Gio hú buồn mưa rền rỉ than van
Tâm hồn em hằng vạn mảnh trăng tàn
Người xa bóng và hồn em xa vắng
(TT)
Nghĩ đến quân trường Nha Trang lúc nào cũng mở "bal" và đón nhận những cô em gái xinh xắn của trường trung học "Thánh Tâm" là trái tim Minh Khuê nổi sóng. Nhớ bài hát nào “Bàn tay em nhỏ bé, biết làm sao cho anh vui”, Khuê thường hay rớm nước mắt. Sau này thì nàng cũng biết là Nhân đã từng bay bướm với nhiều cô khác khi vắng bóng nàng. Khuê còn ngây thơ, yêu chỉ biết nhìn và nhung nhớ. Trong khi đó, thì Nhân đã từng chung đụng xác thịt với những cô gái khác lớn hơn nàng, và họ làm tất cả "cho anh vui". Có lẽ Nhân yêu Khuê chỉ vì nàng là con gái nhà lành, trẻ, ngây thơ và xinh đẹp nhưng một khi "đã biết rồi chàng không thể ăn chay". Nàng không dám hỏi và cũng chẳng dám nhìn vào sự thật. Trong cái xã hội tồi tàn, chồng chúa, vợ tôi, trai thiếu, gái thừa của Việt Nam, Khuê từng ngây thơ nghĩ là "gặp được người mình yêu và cũng yêu mình" là mình may mắn hơn nhiều người lắm rồi.
Năm Khuê mười tám, gia đình sợ tiếng tăm "chớ để lâu ngày lắm kẻ gièm pha" yêu cầu Nhân làm đám hỏi với Khuê. "Những khi về phép, anh hay bóp chân cho em, nhiều khi cắt móng tay nữa. Dù chỉ là bóp chân hoặc tay thôi nhưng tình yêu đầu đời,chỉ như vậy thôi là em cảm thấy yêu đủ để chấp nhận làm vợ anh". Khi Khuê biết được về Xa Lộ Thủ Đức với những cái lều quây tạm bợ hướng ra ruộng, nơi Nhân hay từng hò hẹn những cô bồ hờ rồi, lòng nàng bối rối và lo sợ lắm. Nàng không thể tranh dua với những cô gái này nhưng Khuê cũng không muốn mất Nhân. Có lần Minh Khuê chờ Nhân đến thăm suốt môt buổi chiều sau khi chàng về phép. Nhân đến trễ, giải thích rằng chàng bị kẹt xe. Khuê đã mặc một chiếc áo đầm màu hồng rất đẹp, màu hoa ti gôn mà hai đứa đều ưa thích. Khi Nhân nắm tay nàng, thì Khuê ngửi thoang thoảng một mùi nước hoa lạ của đàn bà và nàng thấy một vết son trên tay áo chàng ở một chỗ khá kín. Chiều hôm đó, hai đứa đi ăn kem ở Brodard rồi di xem phim. Kem lạnh mà sao Khuê nghẹn. Nhân tình tứ và chiều chuộng hơn. Khuê xin Nhân đi xem một chuyện phim buồn để mà được khóc. Nàng không mặc màu hồng nữa, và cũng chẳng bao giờ đụng đến chiếc áo đầm đầy kỷ niệm đó.
Cuộc chiến tranh gần những năm 1975 lại sôi nổi hơn. Nhân đi vắng nhiều hơn, cả sáu tháng mới về. Khuê cứ khắc khoải ngóng chờ, chỉ sợ rằng "chàng về trên đôi nạng gỗ" và "Cổ nhân chinh chiến kỷ nhân hồi", có mấy ai đi chinh chiến mà trở về. Đại bác ban đêm dội về thành phố nhiều hơn. Thanh Thúy thì cứ ư ử ca bài "Đừng bỏ em một mình, trời lạnh lắm… trong nghĩa trang…" làm cho Khuê càng nhớ Nhân. Nàng không thể noi guơng bà Trưng hoàn toàn là bỏ việc riêng mà nghĩ dến việc công được vì nàng biết:
"Chồng chung chưa dễ ai chiều cho ai" (Nguyễn Du).
Nhân vẫn đẹp trai, vẫn hào hùng và bay bướm. Bố mẹ thương con gái, có chồng là trai thời loạn hay vắng mặt, nên góp nhặt tiền của lo xây nhà cho hai đứa. Nhân muốn xây một phòng tắm gần phòng ngủ của hai vơ chồng. Bố mẹ hủ lậu, phong kiến, không quen như thế, nghi ngờ là chàng bị bệnh giang mai, nên muốn Nhân đi khám bác sĩ vì sợ con của hai dứa sẽ không dược khoẻ mạnh. Khi một câu chuyện buồn cười như vậy xảy ra, bố mẹ bây giờ mới càng tin những lời đồn là Nhân lăng nhăng, Nhân thì nhất định hoãn cưới vì tự ái và Khuê thì bỏ học dược khoa. Nàng buồn rã ruợi, thật sự thấm thía câu thơ của Paul d’Anvers:
Lòng ta chôn một mối tình,
Tình trong giây phút mà thành thiên thu….