Kỷ Niệm Trường Xưa
Hoa nở rồi lại tàn"
Nhiều năm trong cuộc đời đã trôi qua. Chúng ta không còn được hưởng niềm vui ngày ngày cắp sách đến trường, ngày ngày nghe thầy cô giảng dạy.
Còn đâu nữa những tháng ngày vui vẻ bên bè bạn. Còn đâu nữa những giờ học cùng nhau làm bài. Cùng nhau say sưa nghe những lời giảng của thầy cô mến yêu.
Đã qua rồi tuổi thơ hồn nhiên cùng nhau đùa vui, trêu chọc thế mà giờ đây mỗi người một phương trời riêng. Biết khi nào chúng ta tất cả có thể gặp lại nhau, cùng nhau ôn lại những kỷ niệm dưới mái trường Chu Văn An, có thể bên nhau trò chuyện về những ngày đã qua, những vất vả của cuộc sống đầy năng động.
Nào đâu rồi những người bạn học của ngày xưa! Nào đâu rồi phòng học, bàn ghế, bảng đen, phấn trắng! Tất cả giờ đều đã trở thành kỷ niệm, những kỷ niệm mà sẽ gắn bó với chúng ta mãi đến bây giờ và sẽ theo chúng ta tới suốt cuộc đời, dù có đi bất cứ nơi đâu và làm bất cứ việc gì thì mỗi chúng ta đều đã khắc sâu những kỷ niệm đó và sẽ không bao giờ có thể quên được!
Có lẽ ai cũng vậy! Qua thời học sinh mới thấy hối tiếc. Nhưng mấy ai biết trân trọng và quý những giây phút ấy! Ước gì thời gian có thể quay trở lại!
Mái trường Chu Văn An vẫn còn đó, nhưng chúng ta đã rời thật xa, thật xa nó. Có lẽ mỗi khi nhớ lại, mỗi người trong chúng ta đều giữ trọn cho mình cảm giác tự hào và hãnh diện về một thế hệ học trò đã đi qua và để lại trong mình những gì tốt đẹp nhất về mái trường Chu Văn An thân yêu.
Chúng ta chỉ mong sao có ngày được tụ họp về mái trường xưa để có thể hồi tưởng và sống lại thời học sinh thửơ nào!CVA Lương Anh Dũng